10 điểm HAY 0 điểm

Trước khi tôi kết thúc tiểu học, cả gia đình tôi đã tới Mỹ, tại đây tôi học cấp hai và trở thành một đứa trẻ nghịch ngợm. Tôi là mối lo ngại cho tất cả giáo viên trong trường: nghịch ngợm, học kém, và hay mơ màng.

Tôi ước mơ trở thành Michael Schumacher, một tay đua xe công thức một nổi tiếng thế giới với nhiều thành tích rực rỡ trong sự nghiệp dù không mấy thành công trong học hành. Noi theo gương của anh, thành tích học tập của tôi cũng toàn điểm C (khoảng 5-6 điểm Việt Nam).

Một hôm, bố gọi tôi đến và hỏi:

  • Cô giáo nói với bố con mơ trở thành một Michael Schumacher và không muốn tập trung vào học tập, đúng không?

Giọng nói có phần chế giễu của bố làm đứa trẻ 14 tuổi trong tôi bị tổn thương. Tôi trả lời vẻ khó chịu:

  • Schumacher là thần tượng của con, anh ấy rất giống con, học kém và thậm chí là đạt điểm 0 ở tuổi con. Nhưng hãy nhìn xem, giờ anh ấy là tay đua nổi tiếng thế giới.

Bố tôi cười lớn, và điều đó càng làm tôi cảm thấy bất ổn. Ông nói:

  • Anh ta đã đạt điểm 0, nhưng con trai ạ, con thì chưa bao giờ đạt được điều đó.

Quả thật bố cho tôi xem bảng điểm của mình và tôi luôn dừng lại ở điểm C.

  • Bố mong con được điểm 0 lắm à? – Tôi bực bội
  • Đúng vậy con trai. Chúng ta đánh cược thử xem. Nếu con đạt điểm 0, bố sẽ không bao giờ nói gì về việc học của con nữa, và con có thể làm những gì mình thích. Tuy nhiên, cho đến khi con làm được như vậy, con phải tuân theo yêu cầu của bố. Con thấy thế nào?

Và thế là tôi với bố vỗ tay để cam kết.

  • Tuy nhiên, vì chúng ta đang nói đến bài kiểm tra, nên cũng phải tuân thủ một số quy tắc. Con phải trả lời tất cả câu hỏi, và không được bỏ trống một câu nào, nếu không thì sẽ không được tính.
  • Không vấn đề. – Tôi đắc thắng

Không lâu sau đó, tôi có một bài kiểm tra, tôi bắt đầu trả lời câu hỏi. Có một nửa số câu là tôi không biết, nên chọn bừa, còn những câu tôi biết chắc chắn đáp án thì tôi chọn đáp án sai. Sau khi ra khỏi phòng thi tôi chợt cảm thấy lo lắng, được điểm quả không dễ dàng như tôi nghĩ. Kết quả cuối cùng là tôi đạt điểm C.

  • Cố mà được 0 điểm nha con. Lúc đó con sẽ tự do muốn làm gì tùy thích. – Bố tôi khiêu khích.

Tôi nghĩ thầm, dù sao 0 điểm vẫn dễ hơn 100 điểm. Rồi tôi có bài kiểm tra thứ 2-3-4-5… tất cả đều điểm C. Tôi nhận ra để được 0 điểm tôi phải biết tất cả các câu trả lời, và nhờ vậy tôi mới có thể trả lời sai tất cả các câu.

Một năm sau, tôi đạt điểm 0 đầu tiên, điều đó cũng có nghĩa là tôi biết tất cả các câu trả lời đúng để chọn câu trả lời sai. Bố tôi rất vui mừng, vào bếp nấu cho tôi món ăn tôi thích. Ông tự hào:

  • Chúc mừng con trai, cuối cùng con đã có được điểm 0. Con thấy có gì khác biệt với đạt điểm 100 không?
  • Dạ, con đều phải biết hết các câu trả lời của bài kiểm tra.

Sau khi tôi bước sang tuổi 18, tôi đã không còn muốn trở thành một Michael Schumacher thứ hai nữa. Tôi chỉ muốn làm chính mình. Sau nhiều nỗ lực, tôi được nhận vào Harvard và đang tiếp tục với đam mê viết lách của mình.

BA MẸ HỎI CON CÁC CÂU SAU NHÉ!

  1. Cậu bé trong câu chuyện là một cậu bé như thế nào?
  2. Tạo sao ông bố lại cược với cậu bé để lấy điểm 0?
  3. Cậu bé nghĩ đạt điểm 0 khó hay dễ? Sau đó cậu bé thấy như thế nào? Tại sao?
  4. Nếu con là cậu bé, con sẽ làm gì?

CẢM NHẬN CỦA PHỤ HUYNH: Đọc câu chuyện này, con học được điều gì?

Về ĐẠO ĐỨC: …………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………

Về TRÍ TUỆ: …………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………

Về NGHỊ LỰC: …………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………

NHẬN XÉT CỦA PHỤ HUYNH:

  1. Con có thích câu chuyện này không? …………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………
  2. Phụ huynh có hỏi thêm các câu hỏi khác không? (nếu có xin ghi lại) …………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………

>> Đăng ký TIN MỚI <<

BÀI HAY cần xem ngay

Ai đáng KHEN hơn

Ở một nhà kia có hai anh em thỏ xám sống cùng mẹ. Bố đi …